- Anh……là anh
2 người tranh nhau nói, một hồi sao
- Thôi, là nhóc được chưa?
- Ưm….hì hì – Tú cười
Trường nhéo nhẹ vào mặt Tú và nói
- Trải qua bao nhiêu chuyện, anh cảm thấy yêu nhóc nhiều hơn, thật đó.
- Em cũng vậy!
- À….anh thật sự cảm ơn Khoa rất nhiều vì đã ban cho anh một thằng nhóc dễ thương như nhóc
- Cảm ơn cậu nhiều lắm, Khoa à
Cả 2 ngồi nhớ về Khoa một chút, rồi bỗng dưng Tú nhớ ra
- Anh à ?
- Gì nhóc ?
- Ừm……thật ra em đã giấu anh một bí mật
- Bí mật? bí mật gì?
- Bí mật này nói ra sẽ động trời đấy!
- Vậy à, nói nhanh đi, là gì hả, thì ra bấy lâu nay dám giấu anh, nói ra nhanh lên! – Trường chột vào hông Tú làm Tú nhột và mắc cười
- Được rồi, được rồi …em nói
- Thật ra, em không phải yêu anh mà là………..mà là rất …rất……rất yêu anh, hì hì
Rồi trường lăn ra thảm cỏ mà cười, một lát sau.Trường ôm lấy Tú và bắt đầu đưa Tú lại sát gần mình hơn. Môi 2 người đã bắt đầu sát vào nhau, suýt nữa là hôn nhau rồi, chỉ còn 1% nữa thôi là đã khóa môi nhau. Bỗng dưng trời….gầm…………..tiếng động vang trời đã phát ra và trời trút mưa xuống.
Trường la lên
- Á………….á………chạy vào nhà thôi…….động trời thật rồi.
Cả 2 kéo nhau vào nhà ,ngồi nhìn ra cửa sổ để ngắm mưa và trao nhau 1% còn lại.
__THE END___