Rồi Khoa đi ra vườn cảnh phía sau nghe điện thoại
- Khoan đã. – Trường gọi Tú khi Tú định quay đi.
- Cho tôi xin lỗi, lúc sáng tôi đã quá nóng giận nên…..
- Không sao đâu, em hiểu. – Tú nói
- Thật là không sao, tay nhóc hết đau chưa, mặt nữa. Có giận tôi không?
- Ờ….không
- Nói dối. Tôi biết nhóc đang nói dối vì ít hay nhiều thì tôi cũng đã làm nhóc giận ?
- Có chút chút thôi. Thôi em về phòng đây.
Rồi Tú đi mất tiêu. Trường còn ngồi lại và nghĩ vu vơ : “ Nhóc này là con nhà giàu thì tại sao lại ở đây ? , mà mình có lỗi thật, đánh một cậu nhóc yếu ớt như vậy có là con trai nữa không” …Rồi Trường đứng dậy vào phòng.
Tại khu vườn
- Alo, Gì vậy Vy ?
- Anh nhớ em không? – Giọng rất ngọt
- Anh nghĩ đã có sự hiểu lầm, chúng ta không thể đến với nhau đâu.
- Nhưng anh biết là em yêu anh nhiều lắm không?
- Vy à………..
- Anh đừng nói gì hết, để một mình em yêu anh là đủ rồi. – Vy ngắt lời
- À hôm nào ,em qua nhà anh chơi được không, với tư cách là bạn thân thôi.- Vy nói
- Cũng được. Vậy nha anh bận rồi. Bye em
- Anh….anh…..
Khoa tỏ ra vẽ không hài lòng và đi vào nhà. Xung quanh Trường và Khoa có rất nhiều cô gái vây quanh vì hai anh chàng này đều là con nhà giàu, đẹp trai. Nhưng so về sắc đẹp thì rõ ràng Trường đẹp trai nhiều hơn Khoa. Vì thế, cục nước đá lạnh là Trường không thể nào tan được khi quá nhiều cô gái bên cạnh.
____________
Và rồi tiếng sét ái tình “dường như “đánh trúng tim Khoa , mỗi ngày Khoa cứ bên cạnh Tú nhiều hơn mặc dù công việc của Khoa thì tấp nập. Một ngày………..tại hồ bơi nhà
- Tú à ,anh muốn nói thật với em chuyện này
- Chuyện gì anh ?
- Mai này em có thể để cho anh chăm sóc em, bảo vệ em được không vậy?
- Anh…..nói gì………?
- Anh đã thật sự rung động khi những ngày tháng qua bên em mất rồi.
- Anh đang nói gì vậy ?
- Anh yêu em.
Không gian trước mặt Tú như mờ ảo, lạ lẫm và không ít bỡ ngỡ.
- Yêu…………….em nghĩ anh đã có sự nhầm lẫn……..không thể nào là tình yêu được
- Nhưng anh đã nhiều lần hỏi trái tim anh rồi, nó cứ bảo là rất muốn bên em, xa em tim anh như đau lên. Anh biết ngay anh đã yêu em.
- Anh………. – Tú vẫn ngớ ngẫn
- Hãy để anh bên cạnh chăm sóc cho em, em đừng sợ gì hết. Em không yêu anh cũng được chỉ cần anh được chăm sóc cho em là anh thấy vui rồi , được không Tú?
- Nhưng chúng ta là con trai, anh không thể nào…………
- Nhưng anh không nghĩ em là con trai……….
- Anh….
- Anh…..anh xin lỗi………
Một hồi lâu Tú suy nghĩ ” Tình yêu gì….mà chỉ có một người yêu hay sao. Sao lạ vậy? ”
- Anh à……….em nghĩ là………
Chưa kịp nói hết, Khoa đã ôm Tú vào lòng thật chặt. Tú cảm thấy hồn mình như bay bay, như say say không thể tả nổi. Nhưng Tú đã cảm thấy cái gì đó không ổn từ những lời nói của Khoa, cậu nhóc vẫn để Khoa ôm mình biết bao lâu và khoảng vài phút, Tú lấy tay chặn Khoa ra rồi lên phòng mình.